Ngũ hành năm cụm núi quê hương

     

Nhà thơ Tường Linh (1931-2021), tác giả của nhiều bài thơ được những nhạc sĩ thuộc thời mến mộ và phổ thành ca khúc đã qua đời. Ngữ điệu đẹp với nặng trĩu tình quê hương, tình người của ông đã phối kết hợp trở thành giai điệu bất hủ của nhạc sĩ Anh Việt Thu (Vang bóng), Trầm Tử Thiêng (Một nhanh chóng mai về), Minh Kỳ (Năm ngọn núi quê hương), Hàn Châu (Những đóm mắt hỏa châu)…

Nhà thơ Tường Linh là tín đồ sống yên ổn lẽ, ít giao tiếp. Sau năm 1975, ông phủ nhận tham gia phần đông các vận động văn hóa nghệ thuật của buôn bản hội mới. Năm 2011, Tường Linh có được một tuyển tập thơ dày 672 trang, xuất bản với sự trợ giúp và yêu cầu của một số trong những thân hữu.

Nhà thơ Tường Linh thương hiệu thật là Nguyễn Linh, sinh ngày 12 mon Mười Hai, 1931, tại thôn Trung Phước, thị trấn Quế tô (nay là Quế Trung, Nông Sơn), tỉnh giấc Quảng Nam. Ông xa quê từ thời điểm năm 1954, ra sống sinh hoạt Huế, Quảng Trị. Đến năm 1956 vào sinh sống hẳn tại dùng Gòn cho tới nay. Trước năm 1975 ông làm báo tại dùng Gòn, từng có thời gian ship hàng trong quân đội việt nam Cộng Hòa.

Bạn đang xem: Ngũ hành năm cụm núi quê hương

Tường Linh sáng tác các từ trong những năm 1950, danh tiếng với những bài thơ về tình yêu quê nhà đất nước. Ông trực thuộc lớp các thi sĩ Quảng Nam xuất hiện vào những năm cuối của cuộc đao binh chống Pháp. Bài thơ “Chị Điện Hòa” (1950) cùng “Năm cụm Núi Quê Hương” (1954) của ông được không ít người ở trong lòng, mãi cho đến nay. Đó là các loại thơ đề cập chuyện, rất cân xứng với điều kiện lịch sử-xã hội vào thời khắc ấy. Trong số những bài hát nổi tiếng, lời thơ của ông là Năm cụm núi quê hương, được nhạc sĩ Minh Kỳ phổ nhạc vào năm 1974.

Năm cụm núi kể đến trong bài hát là núi ngũ hành Sơn ngay cạnh Đà Nẵng – Hội An ngày nay. Bạn thương binh trở về chỉ từ một bàn tay, được ví như nỗi đau của một bạn xứ Quảng quan sát lại quê mình không thể ngọn núi thân quen thuộc. Năm ngón tay giữ lại ở chiến trường, là câu chuyện của fan lính trẻ, nhưng này cũng nỗi niềm của một dân tộc bản địa phải trải qua từng nào ách nạn.

Xem thêm: Tính Thể Tích Khối Bát Diện Đều Cạnh 3A Bằng : A^3 Căn Bậc Hai Của 2

Trái nam Trân trong bài xích hát, là phương pháp gọi trái bòn bon, vốn là thắc mắc của không ít người sống quanh đó miền Trung. Bây chừ gần như tên gọi này mất hẳn.

Xem thêm: Giải Bài 3 Trang 61 Toán 4 Trang 61, Bài 3 Trang 61 Sgk Toán 4


*

*

*

Bản thơ nơi bắt đầu Năm cụm núi quê hương

Anh yêu thương binh về viếng thăm nguyên quánMột bàn tay vĩnh viễn gởi sa trườngAnh quay lại với bàn tay còn lạiVẫn vẫy chào Non Nước quê hươngQuê mùi hương anhMây giăng đèo ẢiChiều ấu thơ dịu dàng câu hòNước mấy nguồn sông hứa hẹn về cửa ngõ ĐạiNgũ Hành sơn năm các núi xanh lơ.Anh to lên giữa bài bác ca châu thổNhững mùa thu ngọt trái nam trânBiển xa lộng gióThuyền lưới đầy vùng cá trắng ngầnMẹ thường nhắc anh ngheChuyện bà mẹ cùng chaNgày xưa đôi lứaTrai lành, gái đảm yêu quý nhauBến nước sông sâuNhịp cầu, giếng xómCô gái mười lăm hái hoa bắt bướmNắng nhanh chóng thêm vàng màu áo lụa Duy XuyênCậu trai xóm bên dưới ngoan hiềnĐêm khuya khoắt học bài xích bên phòng bếp lửaMẹ già thương nhị đứaMẹ già mang đến lấy nhauVài buồng cau, mấy liễn trầuĐám cưới đi ngang bờ sông hoa gạo đỏBiển rộng lớn buồm xa ăm ắp gióNgũ Hành năm các xanh xanhCha người mẹ chỉ tay thề với núi:– từng ngón tay là một trong những cụm Ngũ HànhNăm các núi tất yêu nào thiếu thốn mộtNăm ngón tay thiết yếu chia lìaLời chị em đều đều. Sương rụng vườn khuya.Anh ra đi từ ngày thu quê hương thơm bốc lửaRừng xa, xa rồi hồ hết lứa phái mạnh trânMẹ sẽ già và cha không còn nữaMây giăng những trên đỉnh Ải Vân.Chiều từ bây giờ anh trở về nguyên quánMột bàn tay vĩnh viễn gởi sa trườngMẹ già đón anhmừng vuibỡ ngỡMẹ khócmẹ cườimái tóc rung hoa sươngKhông theo ông về bàn tay năm ngónNhưng về theo ông nghìn chiến côngVề theo ông sông đầy mấy ngọnMùa vui chim ca, cá trắng, cam hồngAnh nhìn núi ngũ hành năm cụmMàu núi thêm xanhMất bàn tay, còn quê hương thắm thiếtMỗi ngón tay dưng một các Ngũ Hành.Niềm vui hiện nay tạiBếp ấm ân tìnhAnh viết thư cho tất cả những người yêu thủ công bằng tay tráiĐời vẫn xanh và núi vẫn xanh.