Tìm Em Qua Câu Dân Ca

     

Đã tất cả lúc, dân ca Hà nam giới cứ tưởng sẽ bị mai một bởi có sự tam sao thất bản, sự giao sứt vùng miền, sự xâm lấn của rất nhiều loại hình nghệ thuật hiện đại… mà lại mạch tan của dân ca Hà nam giới không kết thúc bồi đắp trong tâm địa dân nhằm nó tiếp tục ngân vang phần nhiều giai điệu có tác dụng tươi new cuộc đời.

*
Một cảnh tái hiện nay hát đối vùng ngã ba sông Móng.

Từ lúc tái lập thức giấc (năm 1997) đến nay, Hà phái nam đã bao gồm trên 1.000 câu lạc bộ, đội văn nghệ hát dân ca, hát chèo. Thành viên của các câu lạc cỗ này là nông dân, fan lao động những vùng quê nông thôn bao gồm tình yêu thương văn nghệ, yêu chèo, yêu thương dân ca. Trong số hàng nghìn câu lạc cỗ này, gồm quá nửa là đầy đủ câu lạc bộ nghệ thuật mang thương hiệu dân ca Hà Nam….

Bà Nguyễn Thị Huyền, xã Thụy Lôi, huyện Kim Bảng, thành viên Câu lạc cỗ dân ca Hà phái nam nói: “Chúng tôi là những tình nhân thích văn nghệ, thích hát hầu như làn điệu dân ca Hà Nam yêu cầu tụ phù hợp với nhau tạo thành một câu lạc bộ văn nghệ. Dân ca Hà nam thực sự tất cả sức hút lạ kỳ, làm cho xao xuyến trung tâm hồn những người dân dân lao động đến nỗi ai cũng cảm thấy trong mỗi bài hát số đông nói về cuộc sống của mình, nội trọng điểm của mình, tình cảm của mình, nỗi lưu giữ của mình… tất cả đã trải qua theo thời gian, nhưng lại nhờ phần lớn câu hát ấy, ký ức thanh xuân của không ít cô gái, con trai trai nông làng vùng quê chiêm trũng vẫn tổng thể một bí quyết sống động, trữ tình”. 

Gần hai mươi năm qua, bà Huyền vì yêu dấu dân ca đã cùng với đồng đội mời nhạc sỹ Phạm Trọng Lực, fan nghiên cứu, xem thêm thông tin dân ca Hà phái mạnh về truyền đạt, dạy hát. Ông Lực kể: “Có thời gian tôi ở kia cả mon trời, dạy tín đồ ta hát, giải thích cho người ta hiểu những tích truyện trong mỗi bài dân ca. Ví dụ như bài “Hát mụa”: “Trên trời tất cả đám mây xanh/ có con ngựa bạch chạy xung quanh gầm trời/ Đôi ta mong mỏi lấy nhau chơi/ loại duyên không định thì trời ko cho/ phần lớn nơi bị tiêu diệt dấp bờ tre/ loại duyên cứ định trời xe pháo em vào…”. Đây là một bài hát giao duyên ngã ba sông Móng, địa điểm nằm trên lưu vực sông Châu, nơi tiếp giáp cha xã của ba huyện, thị Lý Nhân, Bình Lục, Duy Tiên. 

Bài hát bắt mối cung cấp từ câu chuyện dã sử, kể về tình yêu của cô gái họ Đào làm cho nghề đưa đò bên trên bến lâu Kiều và nam giới tướng quân trẻ con của vua Lê Hoàn. Trong một lượt đi tiến công giặc qua bến sông lâu Kiều, viên tướng trẻ con cưỡi con ngựa chiến trắng qua sông đúng vào khi lũ kéo về. Cô lái đò họ Đào đã chở nam giới và con chiến mã trắng thì chạm chán dòng nước xoáy, cô chỉ cứu giúp được nam nhi trai còn chiến mã bị cộng đồng cuốn trôi mất. Từ ân huệ này, hai fan cảm thích nhau, rồi hò hẹn kết tóc se duyên. Ko ngờ, con trai tướng quân đã hy sinh nơi trận mạc, vứt lại lời hẹn ước. Cô nàng họ Đào toan thề không cùng ai kết tóc se duyên, giữ trọn tình yêu thủy phổ biến với tướng mạo quân, nhưng phụ vương cô sẽ bắt cô đề nghị lấy một anh chàng đánh dậm vì chưng gia cảnh vượt nghèo. Gã tấn công dậm vũ phu, ghen tuông tấn công đập chị em chỉ vì tình ái cũ của vợ, nàng đã vứt làng, quăng quật cả dòng sông nhỏ đò ra đi...”.


Bạn đang xem: Tìm em qua câu dân ca


Xem thêm: Cho Một Mẫu Giấy Quỳ Tím Vào Dung Dịch Naoh Có Làm Đổi Màu Quỳ Tím Không


Xem thêm: Mẫu Hợp Đồng Thuê Căn Hộ Chung Cư 2018, Hợp Đồng Thuê Căn Hộ Nhà Chung Cư


Dân ca giao duyên ngã bố sông Móng mang âm hưởng chung của tương đối nhiều thể nhiều loại dân ca vùng Đồng bằng phía bắc và gồm cả nét riêng của vùng chiêm trũng Hà Nam. Do làng Móng xưa là vùng sông nước, tín đồ dân tốt chèo thuyền, chài lưới phải trong ở tinh thần, giao lưu tình yêu của con fan nảy sinh loại hình hát đối. 

Nhạc sỹ Phạm trọng tải kể: “Chính chị em tôi, người làm gỗ Nguyễn Thị Vỷ, phụ nữ làng Ngô Khê, làng mạc Bình Nghĩa, huyện Bình Lục hát mang lại tôi nghe đông đảo làn điệu ấy cùng bà bảo cơ hội bà sẽ gánh cỏ thì thấy dân làng Mạc hát một câu gồm tính thách đố, rồi bà hát đối lại, cứ cố kỉnh cho đến bao giờ một trong hai bên không đối ngược lại được nữa thì mới có thể gánh cỏ về. Có nghĩa là, hát đối là một hình thức của dân ca sông Móng, gắn với cuộc sống sinh hoạt, lao cồn của bạn dân quê tôi. Sau này phân tích kỹ, tôi khẳng định, dân ca ngã bố sông Móng mang mọi nét đặc thù riêng của Hà Nam, đó là trong những lời ca hồ hết gắn tên địa danh làng xóm khoanh vùng này, tính tình, dáng nết con người nơi đây tương tự như những tập tục văn hóa truyền thống của vùng quê ấy”.

Không chỉ các làn điệu dân ca ngã ba sông Móng, phần đa làn điệu dân ca Hà Nam khác như hát Trống quân, hát Lải lê, hát Dậm Quyển Sơn… cũng dần dần được phần đa nhà nghiên cứu sưu tầm, thông tỏ về music như Bùi Đình Thảo, Bùi Văn Cường, Phạm Trọng Lực… đi tìm, soạn lại. Cho đến giờ, họ đã tổng vừa lòng được 30 làn điệu của hát Lải lê, rộng 30 làn điệu hát Dậm Quyển Sơn… Sở văn hóa – thể thao và phượt Hà Nam vẫn sớm có chỉ đạo cho việc nghiên cứu, đọc dân ca Hà Nam, tiến hành khai thác và quảng bá trên các phương tiện thông tin đại chúng, thông dụng trong cuộc sống xã hội. Từ đó, dân ca Hà Nam bước vào đời sống, khơi dậy trong thâm tâm thức dân gian những cảm xúc tự nhiên về đa số tháng năm con người đã đi qua, vẫn tồn tại những thao thức thời hạn không xóa nhòa…

Không ngờ, có một ngày, một trong những nghệ sỹ chuyên nghiệp hát dân ca Hà nam lại reviews là bài hát dân ca Bắc Bộ, dân ca Quan bọn họ Bắc Ninh… Nhạc sỹ Phạm trọng lực khi đó vô cùng bức xúc, ông nói: “Họ nói “Hát thầm” là dân ca bắc bộ ư? hoàn toàn có thể không gian trong bài hát là toàn cảnh nông thôn có dáng nét tầm thường của vùng chiêm trũng, nhưng bài hát này có từ thọ rồi, do những người lao động quê tôi hát mỗi đêm trăng thanh. Chúng ta ru nhỏ từ đời này tắt thở khác. Giai điệu cùng ca từ của nó mang những đặc trưng của giao duyên sông Móng.” Hay, bài “Hát mời” cũng thế, chúng ta nói là dân ca quan tiền họ, tuy thế những địa điểm “làng Chanh”, “làng Dâu”, bến sông bé thuyền… là ở sông Móng chứ! Cả một không gian sông nước bao la như thế, chẳng cần là ngã tía sông Móng xuất xắc sao?

Giáo sư đánh Ngọc Thanh mang lại rằng, một bài bác hát dân ca bởi cùng một bạn hát vào những lúc khác biệt đều rất khác nhau... Chưa kể đến một bài xích hát dân ca do đa số người hát thì sự khác biệt càng rõ ràng. Loại sự “tam sao thất bản” này chưa hẳn là một thể hiện thấp yếu về giá trị thẩm mỹ và nghệ thuật của âm nhạc dân gian. Ngược lại, nó thể hiện năng lực sáng sinh sản vô cùng phong phú của quần chúng lao động... 

Tuy nhiên, bài toán này cũng dẫn đến tính dị bạn dạng của dân ca và nó là phương thức tinh lọc và mãi sau của âm thanh dân gian. Vì thế, họ sẽ mất công vô ích lúc định đi tìm kiếm cái điện thoại tư vấn là “bản gốc” của mỗi bài xích dân ca… Và, nhạc sỹ Phạm trọng lực đã nghĩ về dân ca Hà phái mạnh trong con đường cách tân và phát triển mạch mối cung cấp của nó, sẽ chấp nhận những va chạm, giao thoa với mai một, nhưng vẫn là của cải tầm thường của làng hội mà lại mỗi thành viên đều phải có quyền sở hữu, sử dụng nó… 

Tư duy ấy đã làm cho dân ca Hà Nam liên tiếp có một cuộc sống mới, vang vọng khắp đó đây, lấn sân vào lòng người, lấn sân vào đời sống. Nó thường xuyên trở thành cảm hứng cho các sáng tác âm nhạc hiện đại mang dư âm dân gian của những nhạc sỹ, là cảm xúc cho không ít người dân dân lao rượu cồn thăng hoa trong cuộc sống thường ngày còn bộn bề khó khăn…