LỜI DẪN BÀI HÁT THƯƠNG LẮM THẦY CÔ ƠI

     

Lời thơ như vang vọng trong lòng hồn mỗi con người. Lúc sinh ra, bố mẹ cho ta hình hài, dáng vẻ đứng, cho ta chiếc sữa mát lành và nuôi ta béo lên. Rồi cuộc sống lại cách sang một hướng đi new khi ta cắp sách đến trường, đến ta gặp mặt những tín đồ cha, người chị em thứ hai, khu vực đó mẫu sữa ngọt đó là nguồn tri thức và lời phụ thân dạy, là lời thúc giục, vẫy hotline ở ngoài kia khơi xa của cuộc đời. Công ơn trời bể đó, chúng em không một phút lãng quên, bởi vì vậy ngày lúc này – ngày lễ hội các bên giáo vn 20 – 11 mang lại chúng nhỏ được bộc bạch lòng mình, được nói lên đa số tâm tư, lưu ý đến về các thầy, các cô thân yêu.Bạn vẫn xem: Lời dẫn bài hát thương lắm thầy cô ơi

Bài ca fan giáo viên nhân dân - (Hoàng Vân) - Mỹ Bình

Thầy cô ơi! nhị tiếng gọi ân cần con mang trong lòng suốt cuộc đời. Dẫu bao gồm đi hết chiều dài của cuộc sống, nhỏ vẫn không đi hết lời thầy cô chỉ dạy; dẫu có bước lên muôn đỉnh vinh quang bé vẫn biết rằng, bạn nâng cách cho con trên từng lan can là đôi tay không bao giờ mệt mỏi của những thầy, các cô.

Bạn đang xem: Lời dẫn bài hát thương lắm thầy cô ơi

“Thời gian qua mùa thu nay tất cả khác Bao chuyến đò qua chốn ấy sông sau Nghĩa thầy cô một đời ko trả hết Dẫu đời bé qua mấy nhịp cầu” có ai đó đã từng nói rằng “Tuổi học trò cũng như người thợ sẽ xây nền móng đến tòa nhà...”, con cũng như bao đứa con trẻ kia, vô bốn đùa nghịch để đôi khi tự làm vỡ những viên gạch ốp của đời mình. Con đâu biết sau sống lưng mình là bóng hình thầy cô hao tí hon theo năm tháng, mong muốn mỏi cho nhỏ từng bước trưởng thành để đến khi nhận ra con tự dưng thấy bâng khuâng, nuối tiếc.


*

“Một mùa thi như bao mùa thi trước nắng nóng hồng lên trong đôi mắt biếc học trò Phấn white bảng black nét mực thầy vẫn đó Sao nhỏ tìm nhưng mà chẳng thấy ngày xưa...” Cái rất lâu rồi của một thời kỷ niệm, thừa khứ đã qua đi sẽ không lúc nào quay lại nhưng đều hồi ức về 1 thưở mang đến trường bên dưới vòng tay thầy cô sẽ không bao giờ phai nhòa trong mỗi học sinh. Tình yêu dấu trân trọng đó, bọn chúng con muốn gửi đến không chỉ là lúc này mà lớp lớp cầm cố hệ thầy cô trái ngày hôm qua, của tương lai ... Như truyền thống “Tôn sư trọng đạo” phụ huynh dạy nhỏ từ thưở lọt lòng.

Sinh ra trong cuộc đời, không có bất kì ai có hiểu rằng tương lai của đời mình nhưng mà mỗi chúng con nhận thức được rằng: tri thức chính là hạt giống nhưng mà thầy cô ươm mầm trong thâm tâm mỗi học trò. Cây bao gồm đơm hoa kết quả, quả có chín ngọt lành giỏi không đó là sự vun đắp của chúng con đằng sau sự chỉ dạy dỗ của thầy cô.

Qua bao lứa tuổi học trò – bao mùa cây đơm hoa kết trái, thầy cô vẫn âm thầm, lặng lẽ. Có mấy ai trở lại trường cũ, tương tự như cây cây cơ chỉ mãi vươn lên trời xanh nhưng lại thầy cô vẫn luôn giữ vững lòng tin và hiểu được ở bên trên cao tê là tia nắng của chân lý, là những người con càng ghi lại thêm những góp sức âm thầm, yên ổn lẽ.

Chúng con mong muốn được cảm ơn thiệt nhiều bởi vì tình yêu thương thương, bít chở của các thầy, các cô mà lại lời con nói làm thế nào kể không còn ân tình. Tự lưu lại trong trọng tâm trí mình, chúng bé nguyện là những người con ngoan, trò giỏi, xứng danh với biết bao công sức, ơn nghĩa của thầy cô.


*

Khi bạn mở cánh cửa phi vào cuộc sống, nghĩa là chúng ta đang bắt đầu cuộc hành trình dài tự xác minh mình nhằm khám phá ý nghĩa của cuộc sống và triển khai mọi phương châm mong hy vọng của phiên bản thân. Để đoạt được hành trình đầy khó khăn này thì tri thức chính là hành trang của họ và Thầy cô đó là những bạn ngày tối gom góp, truyền đạt cho việc đó ta.

Thế nhưng, không phài cơ hội nào cuộc sống thường ngày cũng bắng phảng suôn vẫn như bạn nghĩ- mà gồm cả đầy đủ trở ngại khó khăn. Có những sự cầm cố thất bại làm chúng ta mất niềm tin, tổn thương giỏi gục vấp ngã tưởng chừng ko thể vùng dậy được nữa, gần như ước mơ giỏi đẹp bên cạnh đó sụp đổ. Bạn trở cần hụt hẫng, vô vọng và mất ý thức vào bản thân, vào cuộc sống.

Xem thêm: Soạn Tác Giả Nguyễn Đình Chiểu, Soạn Bài: Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc

Những lúc như thế bạn hãy nhớ đến hình ảnh cây trúc- chúng đã biết từ bỏ vươn lên sau phần lớn lúc oằn mình chịu đựng giông bão, cùng sau hồ hết lần như thế, mầm non vẫn liên tục đâm chồi lá xanh mướt cùng thân trúc trở cần vững vàng nặng tay hơn …


*

“ Tre già măng mọc có gì lạ đâu”

Đúng như lời nói trên Tre già thì măng mọc là chuyện bình thường nhưng bạn có biết chăng để cho những búp mầm non vươn mình thoát ra khỏi đất thì đó chính là kết quả của cả một quá trình rễ trúc thao tác làm việc cặm cụi trong mọi điều kiện gom góp tích lũy bồi bổ cho cố hệ sau. Thầy cô cũng tương tự vậy đó những bạn, mua một trái tim yêu nghề, tấm lòng nhân từ luôn hướng về học viên cùng với thai nhiệt huyết luôn nóng cháy, Thầy cô luôn luôn không kết thúc trao dồi kiến thức, bôn ba tìm tòi học tập hỏi, gom góp kỹ năng và kiến thức và ước mong truyền đạt, mong mỏi mõi học trò kết nạp để trong tương lai vững trãi lao vào hành trình của cuộc sống.

Có lúc nào trên mặt đường đời bất chợt, bạn vô tình nhớ về thầy cô của bản thân mình không? lưu giữ về những người dân đã dìu dắt ta nhìn trong suốt quảng đời đi học?

Thầy cô! nhị tiếng thiêng liêng ấy vang lên tự vào sâu thẳm trung khu hồn ta một phương pháp tha thiết ko nguôi! làm sao có thể kể xiết phần đa công ơn cùng phần đa nỗi vất vả của thầy cô. Xin kính kéo lên thầy cô nghìn lời chiều chuộng nhất.

“Muốn sang trọng thì bắt cầu kiều muốn con giỏi chữ thì yêu rước thầy”

Nghề giáo viên là nghề cao siêu nhất trong số những nghề cao quý, và tín đồ giáo viên là người lặng lẽ mà to đùng nhất. Công việc của bọn họ thầm im mà ý nghĩa sâu sắc biết bao, thầm yên ổn trên bụt giảng và giản dị giữa đời thường, họ giống như những nhỏ ong thì thầm lặng giữa ngàn hoa để chắt lọc cho đời hồ hết giọt mất tinh túy với thơm ngọt nhất.

Từ lúc còn là đa số cô cầu bé bỏng còn bỡ ngỡ đến trường tới khi cứng cáp đâu đâu ta cũng thấy có bóng hình của thầy cô. Thầy cô uốn nắn nắn ta mỗi bước đi, từng nét chử đầu đời, tới các trang văn, đều dòng thơ đầy xúc cảm. Có những đêm thầy thức white để:


*

“Bên trang vở bọn chúng em miệt mài ghi chú ý Bao nặng nề nhọc dưới đèn”

Ôi! Thật bát ngát tình thầy! bên dưới ngọn đèn leo lét, ánh nhìn của con fan phải triệu tập cao độ lắm mới hoàn toàn có thể làm việc giỏi được. Vậy nhưng mà thầy đã hy sinh giấc ngủ với sức khỏe của mình để chấm bài cho bầy học trò, để rồi sáng mai lên lớp, trong giấy tờ trả bài kiểm tra của đứa nào cũng đều có những lời phê bằng mực đỏ của thầy, đông đảo lời phê đầy trung tâm huyết, thầy sửa từng câu chữ, từng lỗi chủ yếu tả mang đến học sinh. Nhìn đông đảo đứa học trò đọc để ý từng lời phê với khoe nhau điểm lòng thầy rộn lên một sự sung sướng vô biên. Cũng có những đêm thầy thức để soạn bài, sáng mai lên lớp cho việc đó em có bài học mới.

Trên bụt giảng cùng với giọng nói ấm áp, trầm bổng, thầy cô đem đến cho bọn chúng em đa số điều lý thú của cuộc sống, thầy dạy cho chúng em về đạo lý làm cho người, về lòng yêu thương, lòng bao dung,… Thầy cô hun đúc cho việc đó em lòng vị tha đức hy sinh.

Người ta nói “Nhất quỷ nhị ma thứ tía học trò”, làm sao tránh khỏi sự đậm chất ngầu và cá tính của tập thể “thứ ba” ấy. Những lúc kia thầy khẽ chau mày, nét mặt khẽ nghiêm nghị. Tuy nhiên với lòng vị tha và đức hy sinh thầy đã đổi thay buổi trừng vạc thành phần lớn buổi khuyên bảo với rất nhiều lời dạy dỗ đầy thuyết phục. Ấy vậy mà lại sau số đông lần như thế, mắt đứa nào thì cũng đỏ hoe, lòng rưng rưng lòng mến thương thầy vô hạn. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường là vậy! Đến khi ra trường thầy vẫn âm thầm, lặng lẽ dõi theo mỗi bước đi của phe cánh học sinh. Thầy sẳn sàng trợ giúp khi bọn chúng cần. Trên cách đường đời tất cả đứa theo đuổi sự nghiệp công danh, cũng đều có đứa rẽ sang hướng khac bởi kế mưu sinh, có ai hiểu được thầy vẫn luôn dõi đôi mắt theo ta! Thầy niềm hạnh phúc khi thấy ta vinh hiển cùng quặn lòng xót xa khi ta chạm mặt trắc trở nặng nề khăn.

Xem thêm: Điều Gì Khiến Mắt Lệ Tràn Hoen Mi, Em Ổn Không

Thời gian vẫn tiếp tục trôi đi giống như những cỗ xe vô hình dung lăn bánh, thầy cô vẫn âm thầm lặng lẽ là người lái xe đò, chở không còn lớp học sinh này cho tới lớp học viên khác đến bến bờ tương lai. Mấy ai qua sông còn về viếng thăm con đò xưa? Một sự thật nghiệt ngã! Nhưng những người dân lái đò ấy vẫn bền chí làm quá trình thầm yên ổn của mình. Ôi! cừ khôi thay tín đồ thầy, người cô! thật công đức mà bậm bạp biết bao! Rồi mai phía trên những bầy chim bé nhỏ ngày nào đã tung đôi cánh trên thai trời học thức với hành trang bên trên vai là hồ hết kiến thưc quý báu và đa số lời khuyên bảo của thầy cô. đầy đủ lời khuyên bảo ấy mãi theo ta cùng năm tháng, khi trở ngại nó mãi là vấn đề tựa nhằm ta nhờ vào và cố gắng sống tốt.