Báo chí phụ nữ việt nam xưa và nay

     

Cùng chiêm ngưỡng một số hình ảnh về người thiếu nữ Việt Nam, biết đâu giữa những hình ảnh này bạn lại phát hiện một dáng vẻ quen thuộc nào đó. Hãy cùng chúng tôi ngắm nhìn một nửa quả đât của chúng ta nhé!

Thời xưa

*

*
*
*

Chiến tranh…

*
Nhân vật trong hình ảnh là nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Cần, người Nghệ An. Cô là chiến sĩ thi đua cấp cho tỉnh năm 1967. Thời đó, những nữ thanh niên xung phong gánh vác những trọng trách như chuyển vận lương thực, đạn dược ra tiền tuyến, cứu trợ yêu đương binh và che hố bom mở đường.

Bạn đang xem: Báo chí phụ nữ việt nam xưa và nay

*
Bức hình ảnh chụp “O du kích nhỏ” Nguyễn Thị Kim Lai dẫn giải một phi công Mỹ bị bắt vào khoảng thời gian 1965. Hình ảnh một nàng dân quân nhỏ dại bé áp giải viên phi công cao lớn đã trở thành biểu tượng hào hùng của cuộc nội chiến chống Mỹ, thân một dân tộc nhỏ bé với quân địch lớn hơn gấp các lần
*
Tấm hình ảnh chụp năm 1969 của nữ nhân vật Quân nhóm nhân dân việt nam – La Thị Tám. Cô vẫn đếm và cắm tiêu 1.205 trái bom do địch trút bỏ xuống để lực lượng công binh của ta mang đến phá bom, bảo vệ thông suốt cho tuyến phố tiếp viện vào Nam. Cô được phong nhân vật khi mới đôi mươi tuổi.
*
Sự kiên định toát lên trong góc nhìn của tín đồ nữ đồng chí trong bức ảnh. Thời đó, những cô gái xung phong ra chiến trường với khát khao bảo đảm an toàn cuộc sống độc lập của quê hương, thành quả đó mà thời nay mỗi bọn họ đang được thừa hưởng.
*
Người đàn bà giải phóng quân nở một niềm vui tươi rói trong dịp tiến công cuối cùng vào giải phóng dùng Gòn. Công cuộc thống nhất đất nước có sự góp sức không nhỏ tuổi của phần lớn người phụ nữ cầm súng, mà trong các họ có nhiều người đã nằm lại chiến trường.

Trong lao đụng sản xuất

*
*
*

Trong cuộc sống hiện đại

*
*
*
*
*
… và Nghệ thuật

Vẻ đẹp mắt của người phụ thiếu phụ Việt Nam in đậm dấu ấn vào thơ ca, nhạc, họa, điêu khắc… và mãi bạt mạng với thời gian. Chúng ta đã góp phần làm đề xuất vẻ đẹp mắt của văn hoá dân tộc.

Phụ nữ nước ta (PNVN) tự xưa đến lúc này vốn có vẻ đẹp thầm lặng thoang thoảng như hương quế thân rừng xa:

Em như cây quế thân rừng

ngạt ngào thơm ai biết, lừng lẫy ai hay.

Đó là vẻ đẹp nhất chân quê, giản dị và đáng yêu. Ở họ không hẳn lúc nào cũng là liễu yếu hèn đào tơ, là cái trơn của người bọn ông mà luôn luôn tiềm ẩn một sức khỏe chẳng nhát gì nam giới. Họ làmột nửa của cuộc sống nhân loại. Công ty văn M. Gôrky (người Nga) sẽ nói: Không xuất hiện trời thì hoa ko nở/ không có mẹ hiền, anh hùng, thi sĩ hỏi còn đâu?.

Xem thêm: Soạn Bài Chiên Thắng Mtao Mxay, Soạn Bài Chiến Thắng Mtao

Từ xưa, thanh nữ ta đã có truyền thống cuội nguồn chống nước ngoài xâm: Giặc mang lại nhà bầy bà cũng đánh. Vào cuộc dựng nước cùng giữ nước đã có không ít phụ nữ lừng danh như: Bà Trưng, Bà Triệu, Ỷ Lan… đã khiến cho quân giặc nhiều phen hết hồn hết vía kinh hồn. Hai bà trưng đã từng:

Hồng quần nhẹ bước chinh yên

Đuổi ngay lập tức Tô Định, dẹp yên ổn biên thùy.

Trong loạn lạc chống Pháp và kháng chiến chống mỹ đã mở ra nhiều gương võ thuật hy sinh gan dạ của những chị: Võ Thị Sáu, Nguyễn Thị Minh Khai, Mạc Thị Bưởi, Nguyễn Thị Nhỏ, Nguyễn Thị Chiên, è cổ Thị Lý, Nguyễn Thị Tuyển, Nguyễn Thị Hằng, Võ Thị Thắng, chị Út Tịch, chị em Tơm, mẹ Suốt, bà Nguyễn Thị Định, Nguyễn Thị Bình, Trương Mỹ Hoa v.v. Quyết chổ chính giữa đánh giặc mang lại cùng của những mẹ, các chị là Còn dòng lai quần cũng đánh (Người chị em cầm súng – Nguyến Thi)

Trên nghành nghề Văn học Nghệ thuật, Giáo dục, Khoa học… nhiều thiếu nữ là rất nhiều nhà thơ, đơn vị văn, hoạ sĩ nhạc sĩ, kỹ sư, bác sĩ, tiến sĩ kĩ năng như: Diệu Nhân (người Phú Thọ)- một thiền sư, con gái sĩ thời Lý; Nguyễn Thị Duệ (người Chí Linh- Hải Dương, bà thị trấn Thanh quan tiền (tức Nguyễn Thị Hinh), bạn Hà Nội- một nhà thơ tài hoa ở ráng kỷ thiết bị XIX; bà Bảng Nhãn (tức Lê Thị Liễu)- phái nữ sĩ danh tiếng ở khu đất Quảng Nam; và những nhà thơ như hồ nước Xuân Hương, Đoàn Thị Điểm… tính đến Anh Thơ, Vân Đài, Mộng Cầm, Sương Nguyệt Ánh, Xuân Quỳnh, Phan Thị Thanh Nhàn, Thuý Bắc, Lâm Thị Mỹ Dạ, Dương Thị Xuân Qúy v.v.

Trên bất kỳ lĩnh vực nào, sinh hoạt giai đoạn lịch sử dân tộc nào ta cũng đều bắt gặp tên tuổi của những thiếu phụ nổi tiếng, làm vẻ vang dân tộc. Cả trái đất đều tôn vinh phụ nữ. Bọn họ hãy chú ý lại những ý niệm về vẻ đẹp nhất của fan PNVN xưa với nay. Vẻ rất đẹp ấy thể hiện qua hình thể, lý tưởng cùng lẽ sống, trí thông minh và trung tâm hồn. Giỏi nói một cách khác chính là vẻ đẹp về hài hoà giữa hiệ tượng và nội dung

Trước CMT8 đa phần PNVN nhuộm răng đen, búi tóc đuôi gà, mang áo tứ thân, chít khăn mỏ quạ, team nón quai thao… Ca dao-dân ca, thơ văn, nhạc hoạ đang ghi lại:

 Một yêu thương tóc vứt đuôi gà

hai yêu ăn nói mặn mà có duyên

ba yêu má lúm đồng tiền

tứ yêu răng nhuộm phân tử huyền thêm xinh

Năm yêu bé mắt hữu tình…

Hay như các câu:

“Những người con đôi mắt lá dăm/ Lông mày lá liễu xứng đáng trăm quan lại tiền”

“Ai làm cái nón quai thao/ Để cho anh thấy cô nào thì cũng xinh”.

“Ngó lên đầu tóc em bao/ chéo cánh khăn em bịt dạ nào chẳng xiêu”.

“Cô kia bươi tóc đuôi gà/ núm đuôi cô lại hỏi bên cô đâu?”

“Bước lên xe đầu đội khăn rằn/ dáng vẻ đi yểu điệu, ngồi ngay sát say mê”

“Răng đen ai nhuộm đến mình/ Để duyên bản thân đẹp, để tình bản thân ưa”

“Những fan thắt đáy sườn lưng ong/ Vừa khéo chiều chồng lại khéo nuôi con”.v.v…

 

Hoặc trong thơ Nguyễn Bính:

 Nào đâu loại yếm lụa sồi

dòng dây sống lưng đủi nhuộm hồi thanh lịch xuân

làm sao đâu loại áo tứ thân

mẫu khăn mỏ quạ, chiếc quần nái đen? (Chân quê).

Một thời cha ông ta lại quan niệm người đàn bà có khuôn mặt chữ điền mới đẹp Mặt chữ điền lắm tiền những ruộng. Đó là vẻ đẹp phúc hậu, đã từng đi vào thơ Hàn mặc Tử: Vườn ai mướt thừa xanh như ngọc/ Lá trúc bịt ngang khía cạnh chữ điền (Đây làng mạc Vĩ Dạ). Đến thời hiện đại vẻ đẹp bên phía ngoài của người thiếu nữ thật lắm màu nhiều sắc. Cái áo tứ thân của bà mẹ ta xưa đã được phương pháp điệu thành áo dài với nhiều kiểu dáng. Tà áo em cất cánh bay, cất cánh bay vào nắng dịu dàng/ Aó bay trên phố như mây xuống phố/ Áo trên sân trường tựa cánh chim câu. Đẹp biết bao quê nhà cho em chiếc áo nhiệm màu! (Một thoáng quê nhà – trường đoản cú Huy với Thanh Tùng).

Xem thêm: Lý Thuyết Trùng Biến Hình Di Chuyển Bằng Bộ Phận Nào ? Trùng Biến Hình Di Chuyển Nhờ A

*

Nhà thơ Nguyễn Duy đã đã lưu giữ lại một thời áo trắng sảnh trường:

Thướt tha áo trắng nói cười

Để ta yêu thương nhớ 1 thời áo nâu (Áo white má hồng).

Nhà thơ Lê Đình Cánh thì:

Ở đâu tôi cũng đề nghị lòng

phần đông cô thôn nàng nâu sồng áo quê (Cảnh nghèo)

Còn nhà thơ Phạm Đình Ân lại bị mê hồn bởi chiếc áo nâu của cô gái:

Anh yêu áo trắng, áo hồng

Lại càng yêu cho vô cùng: áo nâu! (Áo nâu)

Hoặc anh cảm nhận được vẻ rất đẹp nền nã của dòng áo đen mà em đang mặc trong cái thuở ban đầu: