Thơ Tri Ân Thầy Cô

     

Thầy cô chính là người lái đò thì thầm lặng, chuẩn bị hy sinh giúp các con tuyệt chữ, ngày càng trưởng thành và cứng cáp nên người. Các vần thơ tri ân thầy cô ngọt ngào, sâu lắng đã giãi bày công ơn chăm sóc dục xưa nay được nhiều người yêu thích. Đó cũng chính là những món tiến thưởng đầy bất ngờ, đầy tình thương trong những dịp nghỉ lễ hội kỉ niệm 20/11… Ngay bên dưới đây, mời chúng ta cùng thả hồn mình vào mọi ý thơ hay, sâu sắc nhé.

Bạn đang xem: Thơ tri ân thầy cô


Thơ về thầy cô với mái trường đầy ân tình

Mái trường chính là ngôi nhà thứ 2 của mọi người mà thầy cô đó là những fan cầm tay mang đến những điều tốt đẹp nhất trong tương lai, tạo nên thế hệ trẻ quy tụ đầy tài cùng đức. Phần đa vần thơ về thầy cô cùng mái trường này đem về nhiều cung bậc cảm xúc thú vị cho đầy đủ người.


*
*
*
*
*
*

THƠ LỤC BÁT 20-11: LỜI CỦA con Thơ: Đức Trung – TĐL

hôm nay ngày lễ Hiến chương những con tấp nập cho trường múa ca bộ quà tặng kèm theo Thầy, Cô gần như bó hoa phần nhiều người đại diện thay mặt mẹ phụ thân sớm chiều.

Thầy Cô – hai tiếng nhiệt liệt Giúp nhỏ học tập và nhiều điều xuất xắc Chúng bé ghi nhớ ơn này mai sau khôn béo dựng xây giang sơn !

THƠ LỤC BÁT: NHỚ CÔNG ƠN THẦY Tác giả: Nguyễn Văn Chiểu

làm thế nào quên được ơn thầy Công người dạy dỗ bao gồm ngày hôm nay Nét đầu thầy đề xuất cầm tay Rèn bé chữ viết mới thật thà hàng

Nhớ thầy nhớ cái đò ngang Tay thầy lèo lái đưa sang bao bạn Nhọc nhằn khổ cực vẫn vui Vì bọn em nhỏ tuổi vì đời mai sau

Từng đoàn nối liền kề nhau Dựng xây tổ quốc sớm mau bởi người quốc gia hùng vĩ đẹp đẽ Có công thầy sẽ tô bồi ngày qua.


THƠ LỤC BÁT: EM MÃI KHẮC GHIThơ: è Văn Nghệ

thời gian dù mãi dần trôi phi thuyền tri thức suốt thời gian sống thầy mang Lật từng cuốn vở lịch sự trang Đong đầy ký kết ức muôn ngàn niềm yêu.

Nhớ thầy cô hầu hết sớm chiều Tận trọng tâm chỉ dạy đều điều sáng sủa soi mang lại em vững lao vào đời sau này trí tuệ rạng ngời mai sau.

Tóc thầy giờ đã bạc màu Đêm ngày thầy vẫn chăm bè cánh em thơ Mong bầy em dựng cơ đồ dùng Nước non Đất Việt trong mơ trường tồn.

Xem thêm: Top 3 Mở Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Hay Nhất (35 Mẫu), Mở Bài Và Kết Bài Đây Thôn Vĩ Dạ Của Hàn Mặc Tử

Nay tiếng em đã lớn khôn Chúc thầy cô mãi giữ lại hồn non sông Việt phái nam sáng mãi trời hồng bọn chúng em ghi nhớ xung khắc công ơn thầy.

BÀI THƠ: BỤI PHẤNTác giả: Hoài Thương

Thầy bé giờ vẫn già rồi đôi mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu Phấn rơi bạc tình cả mái tóc Đưa bé qua những thương hải tang điền cuộc đời

Mỗi khi vết mờ do bụi phấn rơi rơi Thầy gieo mầm hạt hầu như lời ngọt ngào Cho nhỏ vững bước nẻo mặt đường Hành trang kiến thức, tình thương của thầy

Biết bao vất vả, đắng cay Gạo tiền, cơm trắng áo, vòng xoay cuộc đời Nhưng trung ương thầy mãi sáng sủa ngời Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao !

Trọn đời nhỏ mãi từ hào Cúi đầu kính cẩn … yêu quý sao dáng thầy Dẫu đời xuôi, ngược đó trên đây Tim nhỏ ghi tự khắc lời thầy khi xưa

Khuya rồi thầy đã ngủ không ? Ngàn cành hoa thắm kính thưa … dâng thầy Cho nhỏ cuộc sống hôm nay Mừng ngày bên Giáo ơn thầy chẳng quên !


CHUYẾN ĐÒ TRI THỨCTác giả: bởi Lăng Tím

Tôi trở lại thăm mái ngôi trường xưa từng nào kỷ niệm như vừa vừa qua Pha sương mái tóc cô thầy Bảng black phấn trắng…còn trên đây căn phòng

Con đò neo đậu bến sông Đưa lũ em bé dại ấm nồng yêu thương thương bởi lăng tím rụng cuối đường Phượng bi hùng nỗi ghi nhớ vấn vương níu hè

Ríu ran chim hót cành me Cánh diều mơ ước ta về tuổi thơ mặt trang giáo án từng ngày Lặng thì thầm thầy vẫn đưa đò qua sông

Ngoài sảnh vương tua nắng hồng Chuyến đò học thức mênh mông tình thầy.

Thơ tri ân thầy cô cuối cấp, giàu cảm xúc nhất

Sau bao năm gắn thêm bó với mái trường, cô giáo, các bạn học sinh, sinh viên chìm đắm trong vô số nhiều cung bậc cảm xúc, thú vui xen lẫn nỗi buồn. Trong những ngày này, ngoài những món đá quý vật chất tựa như các bông hoa, món quà nhỏ thì những bài thơ tri ân thầy cô cuối cấp sẽ mang lại niềm vui bất ngờ cho những thầy cô.


1, 30 Năm Thăm Lại ngôi trường Xưa

Bâng khuâng mang lại ngày đơn vị giáo Tôi về thăm lại trường xưa Áo ai đã phai màu trắng Một thời vui nắng bi quan mưa

Hôm nay sắp ngày công ty giáo Tôi về viết tiếp thời xa Còn đây hàng cây ghế đá Thầy tôi tóc tệ bạc sương pha?

Bằng lăng nép mình ko nói Phượng già ngủ gật xung quanh sân nắng nóng chói xuyên vào cửa lớp Hồn tôi tự khắc khoải trăm lần

Tôi tìm về khuôn lớp cũ: tín đồ thầy tóc điểm hoa râm Chẳng bắt buộc thầy tôi, chẳng phải… Gió se những vết bụi phấn thì thầm

Con nắng đang khác màu rubi Mấy mươi mùa hạ sang ngang Thầy tôi chừ đâu ko biết? Hồi ức sững sờ trôi hoang

Tuổi hồng lỡ mất vài ba trang tx thanh xuân cứ ngỡ úa tàn Tôi đây nhưng mà hồn tôi lạc Hoa đời nhuốm bạc thời gian

Ngày xưa ai mơ người lớn Để giờ đồng hồ trở giấc ngây thơ? ngấm thoắt bỗng tôi đã lớn tìm về ký ức bơ vơ

Hôm nay thấy tôi đã lớn Ơn thầy sơ ý tiến công rơi Đời nhỏ hết xuôi lại ngược ngàn lần tạ lỗi, thầy ơi!

Hôm nay trở lại thăm trường cũ Tường kim cương phong bao phủ chân rêu chảy trường hành lang im thin thít Tôi còn mải miết quan sát theo… (Huỳnh Minh Nhật)

2, Thưa Thầy

Thưa thầy, bài học chiều nay nhỏ bỏ quên kế bên cửa lớp Dưới cội phượng già, ở nghe chim hót con hóa bản thân thành bướm cùng hoa

Thưa thầy bài xích tập hôm qua Con bỏ vào ngăn khóa kín Mải lượn lờ theo từng vòng sóng Cái bửa điệu đàng, sảnh trượt patin

Thưa thầy, bên ly coffe đen nhỏ đốt thời hạn bằng sương thuốc sống cho mình và không khi nào mơ ước Mình vẫn là ai ? Tôi đã là ai ?

Thưa thầy, qua ngõ công ty thầy khuya nay bé vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng Soạn bài trong tiếng ho khan

Thưa thầy, chỉ ra rằng nhận: điều giản 1-1 Sao bé học hoài ko thuộc Để hiện nay khi nhỏ hiểu được biết thêm làm sao tạ lỗi thuộc thầy (Tạ Nghi Lễ)


3, Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng ngày hôm nay Con bỗng thấy tóc thầy tệ bạc trắng Cứ từ nhủ rằng kia là những vết bụi phấn mà lại sao lòng bâng khuâng mãi ko nguôi Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi … Lớp học tập trò ra đi, còn thầy nghỉ ngơi lại Mái chèo kia là rất nhiều viên phấn trắng cùng thầy là tín đồ đưa đò siêng năng Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi mang đến chúng con khoanh tay cúi đầu đợt tiếp nhữa Gọi giờ đồng hồ thầy với toàn bộ tin yêu … (Chưa rõ tác giả)

4, khi Thầy Về nghỉ Hưu

Cây phượng già treo ngày hè trên cao chỗ bục giảng giọng thầy sao tự dưng thấp: “Các nhỏ ráng… trong năm này hè cuối cấp…” Chút nghẹn ngào… bụi phấn tan vỡ lao xao.

Ngày trong ngày hôm qua hay tự tháng năm nào con nao nức lao vào trường trung học tập Thương cây lúa hóa thân từ phân tử thóc Thầy ươm mùa vàng, khu đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? hay nỗi nhớ che vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn nào thầy giữ hộ lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa điện thoại tư vấn nắng lên cao Vai áo bội bạc như màu sắc trang vở cũ Con ước ao gọi sao lòng nhức nghẹn ứ Đã bao lần nhỏ ngỗ nghịch thầy ơi! (Chưa rõ tác giả)

5, Lời Cảm Tạ

Tôi đứng yên ổn giữa cuộc sống nghiêng ngả Để một lần nhớ lại mái trường xưa Lời dạy thời xưa có giờ thoi đưa bao gồm bóng nắng và nóng in mẫu sông xanh thắm

Thoáng quên mất thời điểm giữa tháng ngày ngọt đắng trưởng thành và cứng cáp này tất cả bóng dáng hôm qua Nhớ điều gì được dạy rất nhiều ngày xa Áp dụng – kiên cố nhớ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công xuất sắc hoà nỗi đau black đỏ Bậc thềm nào dìu dắt những cách đi bài học kinh nghiệm đời đang học đc những gì có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới giấc mơ bằng trái tim ủ ấp Để cây đời tất cả tán lá rậm rạp Bóng mát giới hạn chân là 1 trong những chốn quê nơi ơn tạ là mái ngôi trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh trung khu giữa muôn điều hời hợt lạy tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô (Chưa rõ tác giả)

6, gặp Lại bạn Thầy

Con tạm dừng phía hàng cây bồi hồi khi gặp gỡ dáng thầy hôm nao ngôi trường xưa vẫn đường nét ngày nào cùng đây vẫn dáng thấy cao cao gầy

Vẫn bao la một vòng tay Đón nhỏ như thể chưa ngày biện pháp xa Kiềm lòng để lệ ngoài nhoà Giọng thầy trầm ấm “thật thà nên con?”

Cái tên thấy call riêng nhỏ Đến giờ bé thấy vẫn còn đấy mới nguyên Ước mong muốn con mãi luôn ghi nhớ “Thật lòng vững trí đừng phiền nghe con”

Lợi danh – danh lợi vẫn mòn số đông điều thấy dạy dỗ còn hoài khắc trung khu Nhớ tóc thấy điểm hoa râm cùng lời chỉ dạy lặng lẽ con mang

Ai gạt bỏ chuyến đò ngang Quên sao người lái thuyền sang trọng bến đời. (Chưa rõ tác giả)


7, Hoa và Ngày 20-11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Còn rung rinh sắc thắm tươi 20-11 ngày năm ấy Thầy tôi tuổi vừa song mươi

Cô tôi khoác áo dài trắng Tóc xanh mua một nụ hồng Ngỡ mùa xuân sang quá học tập trò ngơ ngẩn ngóng trông

Nụ hoa hồng xa xưa ấy Xuân sang, thầy đã tư mươi Mái tóc chuyển màu bụi phấn Nhành hoa cô gồm còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy Tà áo lâu năm trắng khu vực nao, Thầy cô – những mùa quả ngọt Em bất chợt thành hoa thời gian nào. (Chưa rõ tác giả)

8, nắng nóng Ấm sân Trường

Cây điệp già xòe rộng lớn tán dịu dàng Lá lấp lánh cười duyên thuộc bóng nắng Giờ vẫn học, mảng sân vuông im vắng Chim chuyền cành buông tiếng lạnh lẽo bâng quơ

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ Nắng ghẹ theo chồm lên ngồi bệ cửa ngõ Và cả gió cũng biết mê thơ nữa Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

Xem thêm: Hoạt Động Nào Dưới Đây Không Cần Năng Lượng Atp ? Vai Trò Nào Dưới Đây Không Có Ở Atp

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm Điệp từng bông kim cương ngây rơi xoay tít Ngày vẫn xuân, chim từng song ríu rít Sà xuống sân rửa mặt nắng nóng màu xanh

Em ngồi yên ổn uống suối mật trong lành thời hạn như dừng trôi không bước nữa không gian cũng ở yên không dám cựa Ngại kế bên kia nắng ấm sẽ thôi vàng

Sân ngôi trường căng rộng lớn ngực đến thênh thang Kiêu thương hiệu khoe trên mình màu nắng nóng Lời thơ thầy vẫn uyển chuyển sâu lắng Nắng ấm hơn nhờ vào giọng nóng của người… (Chưa rõ tác giả)

Trên đó là những bài xích thơ tri ân thầy cô hay, tuyệt hảo nhất, biểu lộ cảm xúc dạt dào, trân quý nhất quan hệ thầy trò suốt bấy lâu nay. Mời chúng ta đồng hành cùng vienthammytuanlinh.vn.vn để update thêm hồ hết stt hay, những bài xích thơ ý nghĩa sâu sắc nhé.