Viên Xúc Xắc Mùa Thu

     

Tháng 4-2021. Thêm một con fan tài hoa tránh cõi tạm, một cái lá không nhuộm không còn sắc kim cương đã rơi khỏi cành khi ngoại trừ kia mùa xuân hãy còn quyến luyến trên đa số chùm hoa xoan tím mát, gần như vụn hoa sấu rắc như phấn xung quanh đất...

Bạn đang xem: Viên xúc xắc mùa thu

*
Nhà thơ, bên biên kịch Hoàng Nhuận Cầm

Lần này bạn ra đi là anh - con người với tôi vừa xa xôi, lại vừa gần gũi: bên thơ - “bác sĩ Hoa súng” Hoàng Nhuận Cầm.

Nói Hoàng Nhuận cầm xa xôi vì shop chúng tôi từng học cùng lớp ngữ văn khóa trăng tròn Trường đh tổng hợp tp. Hà nội (nay là Trường đh Khoa học xã hội cùng nhân văn, Ðại học đất nước Hà Nội) nhưng từ khi ra ngôi trường tôi chưa một lần chạm chán lại anh. Thi thoảng, qua công ty thơ trần Ngọc Tuấn, tôi nghe loáng thoáng về Hoàng Nhuận Cầm, vẫn tài hoa với vẫn... Lập dị, không giống người. Chỉ gồm vậy, và... Hết. Anh như ngôi sao trong đầu óc tù mù của tôi, mỗi ngày một xa xăm tắp...

Nói Hoàng Nhuận Cầm gần cận bởi ngay trong khi vừa nghe tin anh qua đời, bao nhiêu ký ức về bên thơ đậm chất cá tính độc đáo chợt ùa về, rõ như ban ngày, như tôi có thể cầm nắm...

Cuối năm 1975, khóa 20 Khoa Ngữ văn shop chúng tôi đón bên thơ Hoàng Nhuận nuốm từ mặt trận chưa tan không còn khói súng về nhập học. Không bao lâu, do một vì sao nào đó, anh chuyển hẳn qua học lớp khác. Nam giới trai nhị lăm tuổi trẻ em măng, khuôn mặt bầu cùng với nốt ruồi black nổi bật, đẹp trai một vẻ táo bị cắn dở tợn. Anh là người sáng tác của tập thơ Tuổi hai mươi in bình thường với liệt sĩ Vũ Ðình Văn.

Những buổi khoa văn tổ chức đọc thơ, không chỉ là sinh viên lớp văn mà cả những lớp không giống ngồi vòng trong khoảng ngoài chật cứng hội trường, thậm chí còn nhiều người không hề chỗ, tiến công đu không tính cửa sổ. Bởi chất giọng chuẩn chỉnh Hà Nội khi du dương, khi thủ thỉ, lúc lại âm vang hào sảng cùng vẻ biểu cảm hiếm tất cả của ánh mắt, của gương mặt, Hoàng Nhuận nắm say sưa phát âm những bài bác thơ do chủ yếu anh sáng tác: Anh quân nhân và giờ đồng hồ nhạc la, mọi câu thơ viết đợi mặt trời, Tuổi nhì mươi, chiếc lá đầu tiên...

Cho mang đến bây giờ, tôi vẫn không nghe ai gọi thơ cuốn hút khiến bạn ta say đắm như Hoàng Nhuận Cầm. Khi hiểu thơ, anh như rút không còn ruột gan, như thể trên đời chỉ từ anh với thơ. Bài thơ Tuổi hai mươi của Hoàng Nhuận Cầm gồm có câu vô cùng lạ: Trời xanh màu tự thú. Tóc em bàng quan bay... Tình yêu hương cỏ may. Ngủ lặng lẽ trong đất...

Xem thêm: Tài Liệu Giáo Án Sử 10 Bài 29 : Cách Mạng Hà Lan Và Cách Mạng Tư Sản Anh

thật tình, chẳng đề xuất câu thơ làm sao của anh cửa hàng chúng tôi cũng gọi được ý tứ chuyên sâu trong đó. Nhưng xét đến cùng, thơ là nhằm cảm nhận, đâu rất cần được giãi bày, phân định đúng sai.

Hoàng Nhuận nuốm tài hoa, luôn xuất hiện với dáng vẻ tí hon gò, muốn manh, quần áo, đầu tóc nhàu nhò một cách... Nghệ sĩ, tất nhiên được không hề ít sinh viên phái nữ ái mộ. Về phần anh thì đến với cô như thế nào anh cũng yêu thương mụ mị, bất chấp, rồi vày những nguyên nhân riêng lại... Buông. Chúng tôi biết vài ái tình “cọc cạch” của anh. Còn là một “trai tân” dẫu vậy anh mê một diễn viên múa từ chiến trường về, đã ly hôn chồng, không nhiều lâu sau anh lại đê mê một cô gái xinh đẹp, vị cô mà lại viết bài bác thơ Phương ấy.

Anh thường không chép bài, do còn nên thả hồn vào thơ. Gồm hôm lớp tôi tung học cách xuống cầu thang, vừa kịp dịp lớp anh đi lên, Hoàng Nhuận gắng kêu to: “Tránh ra. Kị ra. Ko tớ lại... Hôn cho một cái bây giờ” làm các cô gái ré lên, dạt ra. Vào mùa thi, anh thường chạy xuống lớp tôi, vò đầu bứt tóc, năn nỉ: “Ð. ơi, mang đến anh mượn cuốn văn học phương Tây, không thì đời anh ra mẫu tóp”. Ko mượn được tập vở, anh lại chạy tới cô bé khác: “X. ơi. đến anh mượn cuốn văn học Trung Quốc, ko thì đời anh ra dòng bã”. Cửa hàng chúng tôi mè nheo, cấm đoán anh mượn, nhưng sau đó Hoàng Nhuận thay vẫn qua được bài thi ngon lành mà lại chẳng cần phải ra buồn chán hay ra tóp...

*
Nhà thơ, nhà biên kịch Hoàng Nhuận gắng cùng 4 diễn viên con trẻ trong phim hương thơm cỏ cháy

Tinh nghịch, táo khuyết bạo, đôi khi trái khoáy và khó chiều nhưng hoàn toàn có thể nói, Hoàng Nhuận cố kỉnh thi sĩ từ vào trứng nước, đó là vì gen di truyền anh thừa kế từ tín đồ cha: nhạc sĩ Hoàng Giác. Sinh viên ai chẳng thích hầu như câu thơ xinh xẻo, mơ mộng rất “teen” của anh: Có một nữ giới Bạch Tuyết chúng ta ơi. Cùng với lại bảy chú lùn khôn xiết quấy (Chiếc lá đầu tiên). Những bài xích thơ của anh ấy đã thổi bùng trong tim cửa hàng chúng tôi ngọn lửa khát khao cái đẹp, cảm thấy yêu đời, yêu người hơn cùng muốn dấn thân làm điều gì đó tốt đẹp mang lại cuộc đời.

Sau này nếm trải các vị đắng phải thơ của Hoàng Nhuận cố kỉnh dần trở đề xuất sâu lắng, suy tư, thậm chí còn nhuốm buồn, thể hiện rõ vào tập thơ ở đầu cuối Xúc xắc mùa thu.

Xem thêm: Ví Dụ Nguyên Lý Về Sự Phát Triển, Nguyên Lý Về Sự Phát Triển

lúc này, cuộc sống thường ngày đối với anh không thể tươi hồng cơ mà như viên xúc xắc sáu mặt, mặt nào thì cũng trắc trở, bão giông: Viên xúc xắc ngày thu trong cỏ. Mắt anh chú ý sáu mặt bão mưa giăng (Xúc xắc mùa thu). Bài thơ Lời của người gỡ mìn đã hy sinh từng làm đa số chúng ta yêu thơ rơi lệ vị chạm vào miền trắc ẩn có trong những người: Mẹ ơi trước lúc nhỏ vĩnh biệt. Bé không kịp thấy chỗ nhỏ nằm. Con chỉ nhớ đằng sau tiếng nổ. Vẫn quỳ trước mẹ, trước vầng trăng...

Hết làm cho thơ, gửi sang viết kịch phiên bản phim, Hoàng Nhuận Cầm thường xuyên bùng nổ cùng với những bộ phim truyền hình nổi tiếng: Mùa đông 1946, Ðêm hội Long Trì, mùi hương cỏ cháy...

Bây tiếng thì viên xúc xắc ngày thu của Hoàng Nhuận nỗ lực đã dẫn anh mất đi khỏi cõi tạm. Nhưng với tôi, với những người yêu thơ Hoàng Nhuận cố kỉnh và trân trọng tài năng của anh, thi sĩ dường như chỉ vừa đi đâu đó, với sẽ còn trở lại...